Chương 39: chương 12.3


Click Theo Dõi -> Fanpage Để phòng website đổi tên miền khác hoặc nhận các thông báo sớm nhất từ admin nhé

Truyện Xuyên Vào Câu Chuyện Trong Sách

“Đó là Magnus,” Will bình tĩnh nói, có vẻ nhẹ nhõm. “Magnus Bane.” “Camille yêu quý,” Magnus nói và cúi hôn bàn tay đeo găng của cô. “Chúng ta xa nhau quá lâu rồi.” Ngay khi anh ta chạm vào cô, những ký ức của Camille ùa về như thác lũ những ký ức về việc Magnus ôm cô, hôn cô, chạm vào cô theo cách thân mật và riêng tư. Tessa khẽ kêu lên và rụt tay lại. Giờ cô lại xuất hiện đấy, cô căm tức hướng suy nghĩ tới Camille. “Anh biết,” anh ta nói khẽ rồi đứng thẳng. Đôi mắt anh ta khi nhìn vào mắt Tessa khiến cô suýt mất bình tĩnh: chúng mang màu xanh vàng với đồng tử dọc, một đôi mắt mèo trên khuôn mặt con người. Chúng tỏa ánh sáng ngạc nhiên thích thú. Không giống Will, đôi mắt Magnus tràn ngập niềm vui thích ngạc nhiên. Chúng đào khắp chốn và anh ta hất cằm về phía bên kia phòng, ra hiệu cho Tessa đi theo. “Vậy đi nào. Ở đó có một phòng riêng cho chúng ta nói chuyện.” Tessa bối rối đi theo sau với Will đi cạnh. Do cô tưởng tượng ra hay những gương mặt trắng bệch của ma cà rồng thật sự dõi theo cô nhỉ? Một ả ma cà rồng tóc đỏ mặc váy xanh thanh lịch nguýt cô; giọng Camille thì thầm rằng ả ta ghen tức trước tình cảm de Quincey dành cho cô. Tessa mừng vì cuối cùng Magnus cũng tới cửa được lắp khéo tới độ cô không nhận ra tới khi pháp sư tra chìa khóa vào ổ. Một tiếng cách khẽ vang lên và cánh cửa hé mở, Will và Tessa theo Magnus vào trong. Căn phòng là một thư viện hiếm được sử dụng; dù những tập sách xếp dài trên giá, nhưng chúng bị phủ bụi. Những tấm màn nhung che cửa sổ cũng chịu chung số phận. Khi cánh cửa đóng lại, phòng rất tối; trước khi Tessa kịp nói gì, Magnus đã búng tay và hai ngọn lửa nhảy lên trong lò sưởi ở hai bên phòng. Ánh lửa xanh có hương thơm đậm đà, tựa như hương trầm. “Ồ!” Tessa không kìm tiếng reo nho nhỏ vì ngạc nhiên bật khỏi đôi môi. Với một nụ cười toe toét, Magnus ngồi lên chiếc bàn đá cẩm thạch to lớn ở giữa phòng, và nằm nghiêng người, đầu tựa lên tay. “Em chưa từng thấy một pháp sư làm phép à?”

Tessa lắc đầu và tiến về giá sách gần nhất. Ở giữa giá có một cuốn sách mở sẵn như thể trưng bày. Những trang sách đầy những con chữ màu sáng và rối rắm, cùng vài hình minh họa sáng lên như được vẽ bằng vàng. Tessa reo lên ngạc nhiên. “Đây là Kinh Thánh.” “Nó khiến em kinh ngạc sao?” Magnus hỏi. “Tôi tưởng ma cà rồng không thể động những vật được làm phép thánh.” “Nó phụ thuộc vào ma cà rồng vào việc họ đã sống bao lâu, đức tin của họ là gì. De Quincey có sở thích sưu tầm Kinh Thánh. Hắn nói không một cuốn sách nào nhuốm nhiều máu như Kinh Thánh.” Tessa liếc cánh cửa đang đóng. Những giọng nói từ bên kia vọng sang. “Chúng ta trốn trong đây thế này không khiến kẻ khác dị nghị à? Những kẻ khác các ma cà rồng khác tôi chắc họ nhìn khi chúng ta bước vào.” “Họ nhìn Will thôi.” Không hiểu sao nụ cười của Magnus cũng có khả năng làm người khác căng thẳng hệt như nụ cười của ma cà rồng dù anh ta không có răng nanh.“Will trông không ổn.” Tessa liếc nhìn Will đang lục ngăn kéo tủ.“Tôi tưởng họ nhìn trang phục của anh đấy chứ,” Will bảo. Magnus lờ đi.“Will không cư xử giống người kí sinh. Chẳng hạn, ánh mắt nhìn chủ nhân của cậu ta không chứa sự ngưỡng mộ mù quáng.”
“Do cái mũ xấu xí của cô ấy đấy,” Will nói.“Làm tôi không dám nhìn luôn.” “Người kí sinh không bao giờ ‘không dám nhìn’,” Magnus nói.“Họ ngưỡng mộ chủ nhân, dù ma cà rồng kia ăn vận thế nào. Tất nhiên, những vị khách cũng nhìn vì biết mối quan hệ giữa tôi và Camille, và tự hỏi chúng tôi làm gì trong thư viện này… một mình.” Anh ta nhướng mày với Tessa. Tessa nghĩ lại ký ức đã thấy.“DeQuincey… Hắn nói gì đó với Camille rằng cô ta sẽ phải ân hận khi dám qua lại với người sói.Qua lời hắn,tôi thấy hình như đó là một cái tội.” Magnus đang nằm ngả lưng và giơ gậy cao quá đầu liền ngún vai.“Với hắn đó là tội. Ma cà rồng và người sói thù ghét nhau.Họ cho rằng chuyện đó liên quan tới hai chủng tộc quỷ đều là dã thú, và dã thú luôn ghét bị kẻ khác xâm nhập vào lãnh thổ. Tất nhiên ma cà rồng không thích tiên, hay pháp sư, nhưng deQuincey quý tôi hơn anh chàng người sói kia.Hắn nghĩ tôi và hắn là bạn.Nói đúng ra,tôi nghi hắn còn muốn đẩy mối quan hệ giữa chúng tôi lên trên mức bạn bè nữa kìa.” Magnus cười khiến Tessa bối rối.“Có điều tôi ghét hắn, nhưng hắn không biết.” “Nhưng tại sao anh lại ở cùng hắn?” Will hỏi khi đã tiến tới cái bàn viết cao cao nằm giữa hai ô cửa sổ và lục lọi.“Sao lại tới nhà hắn?” “Chính trị,” Magnus lại nhún vai.“Hắn là thủ lĩnh nhóm; nếu Camille không chịu tham dự những bữa tiệc hắn mời, hắn sẽ coi đó là một sự sỉ nhục. Về phần tôi, để cô ấy đi một mình sẽ là… bất cẩn. DeQuincey nguy hiểm với cả những kẻ cùng giống nòi. Nhất là với những kẻ đã từng làm mất lòng hắn.”

“Vậy anh nên…” Will vừa nói đã dừng lại, giọng khác hẳn. “Tôi tìm thấy cái này.” Anh dừng lại. “Có lẽ anh nên nhìn xem thế nào, Magnus.” Will đặt lên bàn thứ nhìn giống một cuộn giấy dài. Anh ra hiệu cho Tessa tới cùng và trải tờ giấy lên mặt bàn. “Trên bàn chẳng có gì,” anh nói, “nhưng tôi tìm thấy cái này giấu trong một ngăn tủ giả trong ngăn kéo. Magnus, anh nghĩ sao?” Tessa, giờ đã đứng cạnh Will, nhìn tờ giấy. Đó là bản phác thảo một bộ xương người làm từ píttông, bánh răng và lá thép. Phần sọ là cái hàm được gắn bản lề, hai cái lỗ hổng làm mắt và cái miệng bị kết thúc ngay sau hàm răng. Có một cái hộc ở lồng ngực, hệt như Miranda. Toàn bộ phần bên trái trang giấy được viết nhì nhằng gì đó như ghi chú bằng thứ ngôn ngữ Tessa không dịch được. Những con chữ cực kỳ xa lạ. “Bản thiết kế người máy,” Magnus nói và nghiêng đầu. “Một người nhân tạo. Loài người luôn hứng thú với sinh vật này có lẽ vì chúng mang hình người nhưng không thể chết hay bị đau. Hai người đã đọc cuốn Khoa học thường thức về máy móc tinh vi chưa?” “Chưa nghe bao giờ,” Will nói. “Trong đó có nói tới những truông nước hun hút gió, bị phủ trong những đám sương mù bí ẩn chứ? Hay kể về những cô dâu ma lang thang trong hành lang của các lâu đài phế tích? Hoặc giả như một anh chàng đẹp trai vội giải cứu một thiếu nữ xinh đẹp nhưng nghèo xơ xác?” “Không,” Magnus nói. “Nội dung của nửa cuốn nói về bánh răng, nhưng nói chung là khô khan.” “Vậy đến Tessa cũng chẳng thèm đọc nó đâu,” Will nói. Tessa lườm anh nhưng không nói gì; cô chưa từng đọc và cũng không định để Will nắm thóp. “Vậy được rồi,” Magnus nói. “Tác giả của nó là một học giả Ả Rập. Cuốn sách ra đời trước Leonardo de Vinci hai thế kỷ, và miêu tả loại máy có thể bắt chước hành động của con người. Nhưng cái này” Những ngón tay dài của Magnus nhẹ nhàng vuốt lên phần chữ bên trái. “Khiến tôi lo lắng.” Will cúi xuống nhìn kĩ hơn. Ống tay áo anh sượt qua tay Tessa. “Đúng, tôi muốn hỏi anh về cái đó đó. Là một câu thần chú à?”

Tổng hợp thư viện sách hay có lượt mua, xem cao: CLICK VÀO XEM

Các bạn đang đọc truyện tại metruyenfull.net nếu truyện hay các bạn nhớ cho 1 đánh giá nhé


SIÊU SALE HÀNG HIỆU
Các bạn đọc nếu thấy lỗi chương bấm vào thống báo lỗi chương báo giúp admin để cập nhật lại nhé!

Để có kinh phí duy trì nên website có một số quảng cáo các bạn đọc thông cảm nhé <3